Truyện ngắn: Chiếm hữu và buông bỏ

Đến với chuyên mục truyện ngắn cùng câu chuyện về “Chiếm hữu và buông bỏ”. Ngày xưa, có 1 người đánh cá bắt được con rùa biển, ông ta đem về nuôi, chăm sóc như con của mình. Thế nhưng, con rùa biển không ăn không uống cũng không động đậy gì, suốt ngày chỉ nằm khóc.

— Tim tôi ở ngoài biển lớn, ở đó có nhà của tôi, có con của tôi, có niềm vui của tôi. Anh hãy thả tôi ra đi! – Rùa biển cầu khẩn người đánh cá.

Người đánh cá không đành lòng thả nó ra, vì ông ta thích nó. Thời gian lâu sau, nhìn con rùa biển yêu quý ngày một tiều tụy, trái tim người đánh cá cũng đã nguội lạnh, ông ta quyết định thả nó về với biển.

Một hôm, đột nhiên ông nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa, mở cửa ra thì thấy con rùa năm ngoái ông đã thả.

Truyện ngắn: Chiếm hữu và buông bỏ ảnh 2
Truyện ngắn: Chiếm hữu và buông bỏ

— Nhà ngươi đã có được hạnh phúc rồi, cớ gì lại về đây? — Hạnh phúc của tôi là ông cho, tôi không thể quên ông – Rùa biển nói. — Ừ! Nhà ngươi đi đi! Chỉ cần nhà ngươi hạnh phúc là được rồi, sau này không cần đến thăm ta nữa! – Người đánh cá thương cảm nói.

==> Đọc thêm truyện ngắn: Điều kỳ diệu vẫn đang đợi bạn

Rùa biển lưu luyến ra đi. Nhưng, một tháng sau, nó lại quay về.

— Ô! Thế nghĩa là thế nào? Khi ta có ý muốn chiếm hữu ngươi vĩnh viễn, ta đã làm đủ mọi cách mà không lay động được ngươi. Khi ta thả ngươi đi về với cuộc sống vốn có của người, ngươi lại quay về – Người đánh cá nói.