GÓC TRÁi TIM! Que kem đá của một mối tình trẻ con

Tớ với cậu, giống như hai đường thẳng song song, cứ đi mãi, đi mãi cũng chẳng thấy điểm giao. Tớ với cậu, đã quyết định dừng lại, quyết định sẽ làm bạn, sẽ không lờ nhau đi nữa…

“Mãi sau này, cậu mới nói rằng vì hồi bé cậu thích tớ, nên mới cư xử lạ lùng như thế. Sao con trai các cậu, thích một người lại phải diễn vai ác mới được”.

Cậu chuyển vào lớp tớ năm cuối cùng của bậc tiểu học. Tớ không nhớ lần đầu tiên tớ gặp cậu, không nhớ gương mặt cậu trông như thế nào vào hồi chúng ta mười một tuổi. Chỉ biết rằng, tớ đã thân với cậu ngay khi vừa chạm mặt, để bắt đầu một tình bạn kỳ lạ. Cậu hay vào chơi nhà thằng bạn hàng xóm của tớ, rồi tớ với cậu sẽ nói chuyện với nhau qua một bức tường ngăn giữa hai nhà.

Rung động của Mối tình trẻ con
Rung động của Mối tình trẻ con

Từ bé cậu đã thật cao lớn, cái đầu của cậu vượt hẳn cả bức tường, tớ đứng ở phía bên kia nghển cổ nhìn lên, cằm của cậu sẽ chạm vào gờ tường và cậu cúi xuống. Chúng ta cứ đứng như thế mà nói đủ thứ trên đời, về những cuốn truyện tranh, về thói quen đi ngủ sớm mỗi khi bị bố mẹ mắng và những trời biển gì nữa… Những buổi lao động, lớp mua kem, cậu sẽ chen vào lấy hai que kem đá màu vàng, đưa cho tớ một que, hai đứa sẽ ngồi riêng một chỗ mà mút kem. Cậu không biết rằng tớ chẳng bao giờ ăn cái loại kem đá ấy, bởi cái họng của tớ sẽ sưng vù lên, tớ cũng không thích vị ngọt khé của nó, nhưng đi cùng cậu, tớ lại chẳng bao giờ từ chối.

Cảm xúc ngọt ngào của mối tình trẻ con
Cảm xúc ngọt ngào của mối tình trẻ con

Tớ cứ tưởng tớ với cậu sẽ cứ thế mà thân thiết, mà gắn bó lâu thật lâu. Rồi, tự dưng, cậu thay đổi, cậu biến thành một người khác. Cậu thích cáu với tớ, thích gây hấn với tớ, thích chế giễu tớ. Đôi dép mới mà tớ thích, cậu đi qua và buông một câu “Có đôi dép thôi mà nhìn mãi”, bài tập Toán về nhà tớ giải hết ít thời gian, cậu cũng phải nói một câu “Cậu không thể làm nhanh như thế được”… Rồi cuối cùng, như giọt nước làm tràn ly, cậu tát tớ trước mặt lũ bạn khi kết quả thi học sinh giỏi được công bố, tớ được giải còn cậu thì không, cậu hét lên rằng: “Chắc chắn họ chấm sai”. Tớ đã quay đi mà không thèm nói một lời. Lúc ấy, đã là những ngày cuối cùng của tháng tư, chẳng còn nhiều thời gian để níu kéo và hàn gắn. Tớ với cậu cứ thế mà dần xa nhau.

Gặp gỡ trong trường học
Gặp gỡ trong trường học

Lên cấp hai, tớ với cậu mỗi đứa một trường, có chạm mặt cũng chẳng nói câu gì. Phải đến tận khi học Đại học, chúng ta mới lại có thể quay về làm bạn. Cậu vẫn thích phán xét tớ, bắt bẻ tớ, nhưng ít ra đã biết nói rằng: “Thật vui khi có cậu làm bạn”.

Nhớ lần cậu đi đá bóng về muộn, cậu đi bộ vào nhà tớ, đến dép cũng không thèm đi. Tớ với cậu ngồi bệt ngoài cổng, một thằng con trai mét tám, ôm con mèo nhà tớ, vuốt ve nó, thơm nó. Nhìn cậu khi ấy, dường như tất cả sự lạnh lùng và cô đơn đều được trút bỏ, chỉ còn lại sự hồn nhiên và ấm áp.

Mối tình trẻ con là mối tình muôn màu cảm xúc
Mối tình trẻ con là mối tình muôn màu cảm xúc

Tớ với cậu, giống như hai đường thẳng song song, cứ đi mãi, đi mãi cũng chẳng thấy điểm giao, chỉ thấy ngày một mệt mỏi. Tớ với cậu, đã quyết định dừng lại, quyết định sẽ làm bạn, sẽ vui vẻ và thoải mái, sẽ không lờ nhau đi nữa…

Ký ức tuổi thơ trong veo, có cãi cọ, có yêu thương ấy, mua kem cho tớ ăn đi rồi chúng ta sẽ cùng ngồi kể lại!

LÊ THỊ HỒNG DIỆU

(Số nhà 54, ngách 46/12 ngõ 44 Hào Nam, phường Ô Chợ Dừa, quận Đống Đa, Hà Nội)